Triển lãm “Hai Ba Bốn” của hai nghệ sĩ Đinh Công Đạt và Nguyễn Trương Quý không chỉ giới thiệu tác phẩm, mà còn mở ra một lát cắt về quá trình sáng tạo – nơi những thử nghiệm, hoài nghi và cả những “vỡ bài” trở thành một phần của nghệ thuật.
Triển lãm diễn ra từ ngày 3 -10/4/2026 tại Hội quán Phúc Kiến (40 Lãn Ông, Hoàn Kiếm, Hà Nội), trưng bày 65 tác phẩm sơn dầu và acrylic – kết quả của một giai đoạn làm việc liên tục, giàu suy tư của hai nghệ sĩ đến từ những nền tảng khác nhau.

Hành trình phía sau mỗi lớp màu
“Hai Ba Bốn” trước hết là một nhịp đếm. Theo các nghệ sĩ, “Hai” là hai cá nhân cùng làm việc; “Ba”, “Bốn” gợi mở về thời gian và những khả thể tiếp nối sau bước khởi đầu. Đó là nhịp của lao động nghệ thuật – nơi mỗi bước tiến đều gắn với thử nghiệm và tìm kiếm cảm giác sáng tạo.
Từ ý niệm đó, triển lãm không đặt trọng tâm vào những tác phẩm hoàn thiện, mà hướng sự chú ý của người xem đến quá trình hình thành tác phẩm. Những bản phác thảo, những thử nghiệm chưa trọn vẹn được nhìn nhận như một phần tất yếu của sáng tạo – nơi người nghệ sĩ chuyển hóa băn khoăn và phức cảm thành động lực để tiếp tục đi tới.

Nhà điêu khắc Đinh Công Đạt cho rằng công chúng thường chỉ nhìn thấy vẻ hoàn chỉnh của tác phẩm, trong khi hành trình phía sau lại đầy chật vật. “Nghệ thuật không có sự ưu ái, kể cả với những tên tuổi đã được xác định. Nó khắc nghiệt nhưng bình đẳng”, ông chia sẻ.
Hai cá tính, một cuộc đối thoại
Triển lãm là sự gặp gỡ giữa hai nghệ sĩ với hai xuất phát điểm khác biệt: Đinh Công Đạt – người bước ra từ điêu khắc và sơn mài; Nguyễn Trương Quý – một nhà văn, nhà nghiên cứu quen thuộc với độc giả yêu Hà Nội.
Sự khác biệt ấy không tạo nên khoảng cách, mà trở thành chất liệu cho đối thoại. Nếu Đinh Công Đạt tiếp cận hội họa như một hành trình học lại từ đầu, nghiêm cẩn và bền bỉ, thì Nguyễn Trương Quý lại mang vào tranh tư duy của người viết – nơi hình ảnh trở thành phương tiện để kết nối ký ức và hiện tại.

Trong tranh của Nguyễn Trương Quý, những mảnh vỡ của quá khứ được đặt cạnh đời sống đương đại, tạo nên một “không khí đối thoại” giữa cái đã lắng lại và cái đang hiện hữu. Với anh, để chạm đến chiều sâu cảm xúc, người nghệ sĩ phải vượt qua thói quen diễn giải, chấp nhận một quá trình tự biến đổi không dễ dàng – “như lặng lẽ đẩy một tảng đá lên dốc”.
Không gian ký ức giữa lòng phố cổ
Một điểm nhấn quan trọng của triển lãm nằm ở không gian trưng bày – Hội quán Phúc Kiến, một công trình cổ nằm tĩnh lặng giữa phố cổ Hà Nội. Những bức tường cũ, mái ngói phủ dấu thời gian và không khí trầm mặc không chỉ là phông nền, mà trở thành một phần của trải nghiệm nghệ thuật.

Trong không gian ấy, các tác phẩm không chỉ hiện diện như hình ảnh thị giác, mà còn gợi mở một cuộc đối thoại âm thầm giữa quá khứ và hiện tại. Mỗi bước chân của người xem như đi sâu hơn vào những lớp trầm tích của ký ức đô thị – nơi nghệ thuật và không gian cùng cộng hưởng để tạo nên trải nghiệm đa chiều.
Khi nghệ thuật là hành trình, không chỉ là kết quả
Vượt ra khỏi khuôn khổ một cuộc trưng bày, “Hai Ba Bốn” cho thấy một cách tiếp cận khác với nghệ thuật: thay vì chỉ tôn vinh kết quả, triển lãm nhấn mạnh vào quá trình – nơi sự không hoàn hảo, những thử nghiệm dang dở và cả những thất bại trở thành phần không thể thiếu của sáng tạo.

Ở đó, hội họa, điêu khắc và văn chương không tồn tại như những địa hạt riêng biệt, mà gặp nhau trong một điểm chung: hành trình con người không ngừng đối thoại với chính mình và với thế giới.
M.T
